Thanh Đá Tảng (Admin) [Off] Thứ ba,01/09/2026 - 08:42:03
iện thấy một bóng đen vụt qua trước mắt, Huyên bám theo đến ngã tư hành lang thì mất dấu, một cánh cửa không khóa sừng sững hiện lên trước mắt cậu, cánh cửa gỗ thông đen như có ma lực hấp dẫn cậu bước vào. Cánh cửa được mở ra, ánh đèn pin yếu ớt trên tay cậu rọi qua một lượt căn phòng. Không có người, nhưng tại sao đây lại là căn phòng duy nhất không có khóa? Huyên tiến sâu hơn vào căn phòng, ở giữa là một chiếc giường trải ga trắng muốt, rất sạch sẽ, tinh tươm, không hề bám lấy một chút bụi, đối diện với hướng cửa ra vào là lối ra ban công đã bị chặn lại bởi cánh cửa kính đóng kín và khuất sau tấm rèm lớn. Huyên có thể khẳng định rằng căn phòng này có người đang ở và nó vẫn được quét dọn thường xuyên, điều đó cho thấy vì sao nó hoàn toàn biệt lập với sự cũ kĩ và bụi bặm của toàn bộ ngôi nhà.
Sát bên đầu giường là một cái bàn trang điểm bằng gỗ xoan, bên dưới có một ngăn kéo nhỏ để đựng vài đồ lặt vặt cá nhân. Cậu tiện tay kéo ngăn tủ ra, một cuốn sổ nhỏ bìa nâu ẩn hiện dưới lớp bụi dày. Trí tò mò thôi thúc, cậu cầm lên phủi sạch bụi, giở xem một vài trang, và cậu nhận ra đây là một cuốn nhật kí. Giấy bên trong đã ố vàng và bị mối gặm không ít, có những chỗ bị nhòe đi vì nước nhưng vẫn có thể nhìn ra nét chữ mềm mại và thanh mảnh của con gái. Một tấm ảnh đen trắng rơi ra từ quyển nhật kí, tuy đã bị phai mờ ít nhiều nhưng những đường nét của người trong ảnh lại rất rõ. Đó là một người con gái có mái tóc dài đến ngang lưng và một đôi mắt nâu tròn tròn, rất sáng; đôi lông mày thanh tú lượn hình vòng cung trên đôi mắt đó càng làm tăng thêm vẻ đẹp thông minh sắc sảo. Quả thật cô ta rất giống một người... Nếu cậu không quan sát thời gian chụp tấm ảnh thì có lẽ cậu sẽ nghĩ rằng đây là Lưu Ly. Huyên lướt qua một lượt quyển nhật kí, sau khi hiểu ra mọi chuyện, cậu biết rằng có thể Phong và Zen đang gặp nguy hiểm nên vội vàng báo tin cho mọi người. Sau đó bọn nó phát hiện ra cánh cửa ở cuối căn phòng chính là cánh cửa dẫn đến lối ngầm thông với căn nhà kho đã nhốt Zen và Phong trước đó nên tức tốc đến đây, mọi việc sau đó thế nào thì ai cũng biết.
- Chắc cô không thể ngờ được rằng, chính mình đã đưa chúng tôi đến đây.
Một nụ cười nhếch lên trên khóe môi Lưu Ly, nụ cười mỉa mai đầy cay đắng:
- Rất thông minh, tôi đã không lầm khi muốn đưa cậu vào Ghost. Được, tôi đã thua, thua thật rồi! Gọi người đến bắt tôi đi!
Huyên nhìn Lưu Ly bằng sự cảm thương sâu sắc, cô gái này quả thật rất bất hạnh. Cô ta đã dồn quá nhiều tâm sức và thời gian để trả thù, để rồi đánh mất quá nhiều thứ đáng ra thuộc về cô ta. Cuốn nhật kí trên tay Huyên đột nhiên bay về phía Lưu Ly, cậu chỉ để lại vỏn vẹn một câu: “Sự thật nằm trong đó!” Lưu Ly vùng khỏi cánh tay đang giữ chặt mình của Thiên, cô cúi xuống nhặt quyển nhật kí, từng trang từng trang được khám phá. Một sự thật bi đát dần được tái hiện qua từng trang giấy hoen ố....
Mười hai năm về trước, một cô gái (chính là mẹ Lưu Ly bây giờ) yêu một chàng trai say đắm, cô yêu chàng bằng tất cả con tim vẹn nguyên và trong sáng. Bất chấp sự phản đối của gia đình, bất chấp người cha cô hằng kính yêu cắt đứt quan hệ huyết thống, cô vẫn quyết tâm cùng chàng trai đến một vùng đất khác xây dựng tổ ấm. Chàng trai là một người vẫn còn mang nặng tư tưởng phong kiến, khi biết tin vợ mình sinh con gái, anh ta đã không hề đoái hoài gì đến người vợ vừa mới sinh và trở về nhà với tình trạng say khướt, những năm tháng sau đó cô phải chứng kiến cảnh chồng mình đưa tình nhân về nhà mà không thể hé răng nửa lời, ban đêm cô chỉ có thể ôm đứa con gái bé bỏng mới 4 tháng tuổi âm thầm khóc trong nước mắt. Một ngày cuối thu, khi những chiếc lá vàng trên cây rời cành chỉ còn trơ trọi những cành khô tàn úa, người đàn ông trở về nhà và với cái lí do họ chưa đăng kí kết hôn, ông ta đã đường đường chính chính đuổi vợ con mình ra đường để đưa tình nhân về nhà chung sống. Mặc cho cô gái van xin hết nước mắt, ông ta vẫn lạnh lùng đóng sập cửa lại trước mắt cô. Cô gái bế con thất thểu đi trong màn mưa buốt giá, cô cố gắng dùng thân mình và khoác lên người đứa bé chiếc áo khoác mình đang mặc để nó khỏi ướt, cô chạy vội đến dưới mái hiên của một ngôi nhà sang trọng và dỗ con để đứa bé nín khóc rồi cô ngất lịm đi lúc nào không hay. Khi tỉnh dậy cô thấy mình đang ở trong bệnh viện, cô đã ngất vì đuối sức và cảm lạnh, may là đứa bé vẫn bình an. Người đưa cô vào đây là một người đàn ông Pháp, ông chính là chủ nhân của ngôi nhà mà cô đã đứng trú mưa. Sau khi nghe cô kể rõ toàn bộ sự việc, ông đã đưa cô và con đến ở ngôi nhà khác của mình trên cao nguyên và cho người giúp việc đến chăm sóc họ. Tại đây cô đã sống những ngày tháng yên bình bên đứa con gái yêu của mình, nhưng nỗi đau mà người đàn ông đó gây ra cho cô quá lớn, hàng đêm cô vẫn dằn vặt bản thân mình trong cả những giấc mơ, chỉ vì một người không đáng mà cô đã phụ lòng quá nhiều người, để rồi giờ đây chính cô lại lâm vào tình cảnh đó. Cô sẽ đi, cô sẽ đi đến một nơi rất xa để tìm lại những gì cô đã đánh mất...
Những dòng chữ cuối cùng của cuốn nhật kí nhòe đi vì nước mắt của Lưu Ly. Cô khuỵu xuống, nước mắt thấm đẫm những trang giấy mỏng manh. Sự thật tàn khốc đã giáng cho cô một cái tát rát bỏng để tỉnh ngộ, thì ra cha của Duy Phong mới chính là người cô cần mang ơn. Thù hận đã biến cô thành một con quỷ dữ bất chấp tất cả để làm hại người khác, thù hận đã cướp đi tiếng cười tuổi thơ của cô, những giây phút thanh thản bình yên trong lòng, thù hận đã khiến cô trở thành một kẻ cô độc nhất thế gian, không bạn bè, người thân. Giờ đây cô còn lại được gì, chỉ là một kẻ trắng tay mang trong mình nỗi đau âm ỉ đến hết cuộc đời còn lại mà thôi. Đôi khi khoảng cách giữa yêu thương và thù hận chỉ là một ranh giới rất mong manh, nếu không đủ tỉnh táo để nhận ra, không đủ tĩnh tâm để nhìn lại thì khi bước qua lằn ranh giới đó rồi bạn sẽ không thể tìm thấy đường về nữa.
Bọn nó lặng lẽ đứng nhìn, quá thừa để nói ra những lời không cần thiết lúc này. Quỷ dữ đã giác ngộ, quỷ dữ đã rơi nước mắt và trở về với với hình hài con người, những giọt nước mắt muộn màng...
***
10. Duy Phong
“ Nắng yêu hoa nhưng hoa không thuộc về nắng, hoa mãi là của gió chỉ gió mà thôi…”
Nó từ từ mở mắt ra, trước mắt là một màu trắng xoá. Màu trắng của thiên đường? Chẳng lẽ nó đã chết rồi ư? Bỗng từ xa có một bóng đen lao tới nắm lấy tay nó, khiến nó giật mình.
- Zen, làm sao vậy, cậu ổn chứ?
- Đây là đâu?
- Bệnh viện. Sau khi cậu ngất đi, cảnh sát đến và mọi người đưa Phong và cậu về đây. Bác sĩ nói cậu chỉ sái chân và trầy xước nhẹ, cộng thêm sốt do dầm mưa và mệt mỏi nên mới ngất, cần phải tĩnh dưỡng nhiều hơn. – Huyên trả lời nó, trong giọng nói xen chút lo lắng.
Nhìn khuôn mặt tiều tụy của Huyên, nó biết cậu ấy đã thức trắng đêm ở bên nó, trong lòng Zen trào dâng một thứ cảm xúc khó tả, khóe mắt nó ươn ướt, thấy thương Huyên nhiều hơn.
- Xin lỗi!
Huyên ngạc nhiên vì câu nói bất thường của nó:
- Sao lại phải xin lỗi?
- Vì đã để cậu phải lo lắng!
Các cơ trên mặt Huyên dần dãn ra, cậu cứ tưởng có chuyện gì nghiêm trọng lắm. Huyên mỉm cười, cốc nhẹ lên trán nó và bảo:
- Biết thế là tốt, nhất định lần sau không được để tớ phải lo lắng nữa đâu đấy!
- Ừ. Mà Phong thế nào rồi? Nếu không có cậu ấy tớ đã...
- Lúc đến đây cậu ta trong tình trạng mất khá nhiều máu, may là chỉ bị thương phần mềm, đã qua cơn nguy hiểm rồi!
Zen thở phào nhẹ nhõm, nếu Phong có làm sao thì nó sẽ ân hận suốt đời. Nghĩ đến Phong, những lời cậu nói ở lưng chừng vách núi lại hiện lên trong đầu nó, Zen thật sự rất khó xử, nó không biết phải đối mặt với cậu ta thế nào đây khi mà nó chỉ xem Phong là bạn, khi mà trái tim nó chỉ có Huyên...
- Thế còn Lưu Ly? Cô ta...
Nhắc đến Lưu Ly, Huyên lại khẽ thở dài:
- Lưu Ly bị bắt rồi, tháng sau sẽ ra hầu tòa. Thật sự rất tiếc cho cô ấy...
Vài ngày sau, Zen đã bình phục hoàn toàn, chân cũng đã đi lại được, chỉ còn ngày mai nữa là sẽ ra viện. Huyên đưa nó đi thăm Phong, cậu ấy đã được chuyển từ phòng hồi sức sau cấp cứu sang phòng cho bệnh nhân thường. Nó không vào, chỉ đứng ngoài nhìn vào trong qua lớp cửa kính dày. Phong đang ngủ, mi mắt cậu khẽ giật giật không yên, khuôn mặt xanh xao, gầy rộc đi thấy rõ. Ngay cả trong giấc ngủ cậu ấy cũng không được thanh thản sao? Một cảm giác nhói đau trong lòng Zen, nó vội quay đi để người bên cạnh không phát hiện ra. "Chúng ta đi thôi!" - "Cậu không vào à?" - "Không, chỉ cần thấy cậu ta vẫn ổn là được rồi!". Huyên nhận ra sự khác lạ nơi Zen nhưng cậu không nói gì, Zen nói muốn ra ngoài đi dạo, cậu đưa nó đi. Khuôn viên của bệnh viện rất rộng, với lùm cây được cắt tỉa gọn gàng và đẹp đẽ, Zen để ý thấy có rất nhiều người ở đây, đa phần là các bệnh nhân đang tắm nắng, bên cạnh là người nhà, còn lại là các y bác sĩ. Một làn gió thoảng qua làm mái tóc nó khẽ tung lên, nó vuốt nhẹ cho tóc vào nếp và ngước nhìn người con trai đang đi bên cạnh mình. Một vẻ tư lự thoáng qua trên những đường nét của gương mặt Huyên, đan xen một buồn man mác mơ hồ khó tả. Từ lúc nào cậu ấy lại trở nên như vậy? Là do nó vô tâm không để ý hay cậu ấy che dấu quá kĩ mà nó không hề phát hiện ra? Zen định cất tiếng hỏi xem có chuyện gì thì đột nhiên Huyên dừng lại, bàn tay đang nắm chặt lấy tay nó buông ra. Zen quay người lại, cảm giác bất an dần định hình trong lòng, nó biết có chuyện gì đó đã xảy ra. Vẻ mặt của Huyên bỗng trở nên nghiêm nghị lạ thường, từng câu từng chữ lạnh lùng phát ra:
- Zen, chúng ta chia tay nhé!
Gió vẫn thổi, dòng người vẫn qua lại, nhưng thời khắc đó nó bỗng thấy mình như hóa đá. Zen đứng chôn chân tại chỗ, nó ngước nhìn Huyên, nhìn rất lâu rất lâu sau mới thốt lên được hai tiếng:
- Tại sao?
Huyên tránh ánh nhìn của nó, giọng cậu trở nên khô khốc:
- Tớ không còn tình cảm với cậu nữa!
- Tớ không tin! Tại sao cậu có thể dễ dàng nói chia tay là chia tay thế được? Cậu không phải người như vậy! Có chuyện gì vậy Huyên, nói cho tớ biết đi? – Bàn tay nó run rẩy giữ chặt lấy cánh tay Huyên, nó hy vọng đây chỉ là một giấc mơ, nó mong sao có ai đánh thức nó dậy để thoát khỏi cơn ác mộng này.
Huyên nhẹ nhàng gỡ tay nó ra, bàn tay ấm áp đã từng nắm lấy tay nó cùng với lời hứa không bao giờ rời xa ngày trước nay bỗng trở nên lạnh lẽo đến thấu xương.
- Xin lỗi! Tớ…
- Cậu có ai khác rồi đúng không?
- …
Zen thật sự hy vọng Huyên sẽ trả lời nó, cho dù là lời phủ nhận dối trá nó cũng chấp nhận, nhưng sự im lặng của cậu ấy đã nói lên tất cả. Thì ra tình yêu cũng chỉ như đóa hồng có gai, khi hoa còn tươi, đẹp thì người ta bất chấp tất cả, kể cả bị những chiếc gai kia làm cho chảy máu để chạm được vào nó; đến khi chỉ còn lại xác thân tàn úa thì đáng thương thay, nó trở thành thứ bỏ đi, chẳng ai cần đến nữa.
Nó không tin những lời Huyên nói là thật, khi chia tay người ta có đủ hàng ngàn lí do nhưng khi yêu lại chẳng cần lí do nào cả, đó là bởi vì tình yêu được cảm nhận bằng con tim chứ không phải bằng lời nói, vậy nên cho dù Huyên có đưa ra bao lí do để chia tay đi nữa thì nó vẫn tin rằng tình cảm cậu dành cho nó vẫn không thay đổi. Nhưng níu kéo giờ đây có còn ích gì khi mà người đó đã lựa chọn buông tay nó, trái tim nó có đau đớn thế nào thì đôi mắt nó cũng không còn đủ sức rơi lệ nữa rồi. Bàn tay nó trong phút chốc trượt khỏi cánh tay Huyên, nó vội quay đi, đi thật nhanh để cậu không phát hiện ra sự yếu đuối được che đậy bởi vẻ ngoài mạnh mẽ của nó. Zen quay đi không ngước nhìn lên lần cuối, vì thế nó đã không hề nhìn thấy những giọt nước mắt đớn đau ướt đẫm khuôn mặt của người ở lại. Bàn tay Huyên nắm vào thật chặt khiến cho những móng tay đâm sâu vào da thịt đến bật máu, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau trong tim mà cậu phải chịu đựng, cái hạnh phúc mà cậu tự xây nên rồi lại tự mình đạp đổ. Quyết định này đã làm tổn thương Zen và chính bản thân cậu sâu sắc, nhưng cậu biết đó là điều tốt nhất cho cô ấy, cậu sẽ không hối hận, mãi mãi không bao giờ hối hận.
“Zen, tớ xin lỗi! Thật sự xin lỗi!”
Một thứ chất lỏng trong suốt trượt xuống thinh không, phát ra thứ ánh sáng lấp lánh chói lóa như pha lê, chạm xuống nền đất lạnh lẽo, vụn vỡ.
***
Zen thất thần khập khiễng trở về phòng bệnh, nó muốn ngủ một giấc để khi tỉnh dậy, tất cả mọi chuyện sẽ chỉ như một giấc mơ, nó sẽ không phải chịu đựng cảm giác đau đớn đang đè nặng trong lồng ngực nữa. Định đưa tay đẩy cửa vào thì nó nhận thấy cửa phòng không đóng, chỉ được khép hờ. Qua khe cửa, nó nhìn thấy anh và mẹ đang bàn bạc một việc gì đấy rất hệ trọng, nét mặt vô cùng căng thẳng, tiếng nói của hai người vọng ra, thôi thúc sự tò mò, nó yên lặng lắng nghe.
- Sự việc đã đến nước này rồi không thể giấu con bé được nữa, người nhà của nó cũng đã tìm đến đây rồi, sớm muộn gì con bé cũng biết.
- Không được! Mẹ cũng biết là Zen đã phải gánh chịu quá nhiều đau khổ rồi, việc nó mất trí nhớ là dịp tốt để nó quên đi tất cả và làm lại từ đầu, nếu nó biết tai nạn của bố có liên quan đến nó thì suốt quãng đời còn lại nó sẽ mãi sống trong day dứt và ân hận. Nếu họ đã nhẫn tâm bỏ rơi nó thì giờ đây còn tìm kiếm làm gì? Con sẽ không để cho họ phá hỏng cuộc sống yên bình hiện tại của nó đâu!
- Nhưng đó mới là gia đình đích thực của nó…
Cuộc đối thoại giữa hai người bị cắt ngang khi Zen đẩy cửa bước vào. Những ánh mắt chạm nhau trong sự ngỡ ngàng.
- Những gì mẹ và anh vừa nói là thật ư? Có phải chính con đã hại chết bố không?
- Con gái, đó chỉ là tai nạn, không phải lỗi của con,...
Đôi chân nó run run không đứng vững phải tìm một điểm tựa, nước mắt chảy dài trên hai gò má, trượt xuống cổ và len lỏi vào trong miệng nó, mặn đắng. Giọng nó thì thào đứt quãng trong tiếng nấc:
- Tại sao? Tại sao tất cả mọi người đều lừa dối con? Cả Huyên, rồi mẹ và anh nữa… những người thân yêu của con…
Sắc mặt hai người trở nên tái nhợt, mẹ hoảng hốt định đưa tay chạm vào nó. Nó bước lùi tránh khỏi bàn tay đang giơ ra của mẹ và nhanh chóng biến mất sau cánh cửa. Nó bước đi thật nhanh trên hành lang bệnh viện, não bộ ra lệnh cho đôi chân của nó phải ra khỏi nơi này, nó muốn trốn chạy, đi đến một nơi thật xa để không phải đối mặt với những gì đang diễn ra nữa. Đột nhiên một bàn tay nắm lấy cánh tay nó, qua làn nước mờ đục nó nhìn thấy người đó đang nhìn nó đầy lo lắng, cái người mà chỉ ít phút trước thôi còn nhẫn tâm đá nó ra khỏi cuộc đời cậu ta giờ đây lại đang ra vẻ quan tâm nó đấy ư? Nó giận Huyên, rất giận nhưng sâu thẳm trong trái tim nó lúc này lại muốn ôm chầm lấy cậu để khóc lóc, kể lể cho vơi bớt nỗi buồn. Nhưng rồi nó chợt khựng lại, lí trí bắt nó phải chấp nhận sự thật rằng nó và cậu đã kết thúc rồi, kết thúc thật rồi. Nó nhìn Huyên bằng ánh mắt lạnh lùng:
- Buông tay tớ ra nếu cậu còn muốn chúng ta là bạn!
Bàn tay Huyên từ từ nới lỏng khỏi cánh tay nó, nó vùng ra và chạy nhanh ra ngoài. Một chiếc taxi tiến tới, nó leo lên xe và đi mất.
Dưới gốc sồi già giữa cánh đồng bồ công anh, một dáng hình bé nhỏ đang run lên theo từng đợt thổn thức của con tim. Trong lùm cây bụi cỏ, đám côn trùng phải ngừng mọi hoạt động và ló mặt ra khỏi nơi ẩn nấp để hướng sự chú ý đến một âm thanh lạ lùng, âm thanh chất chứa nỗi đớn đau, dồn nén, bi ai đến não lòng. Đột nhiên, một giọng nói với âm vực trầm vang lên khiến cho âm thanh đó bị cắt ngang:
- Cuối cùng cũng tìm thấy cậu rồi!
Nó lấy tay lau đi những giọt nước mắt và ngước nhìn lên. Trong ánh tà dương, người con trai đứng đó mặc nhiên cho những tia sáng bàng bạc chiếu rọi lên toàn bộ cơ thể tỏa ra một thứ hào quang lấp lánh, kì ảo, những cánh hoa bồ công anh lơ lửng trong gió vương trên tóc cậu như quyến luyến không rời.
- Cậu còn chưa bình phục hẳn, đến đây làm gì?
- Tất nhiên là để tìm cậu.
Duy Phong ngồi xuống bên cạnh nó, cậu đưa tay đón lấy những cánh hoa trắng muốt bay qua trước mặt và nói:
- Cậu có tin gió có trái tim không?
- Gió thì làm sao mà có tim được chứ!
- Thế mà có đấy! Suỵt! Nhắm mắt lại nào!
Zen từ từ nhắm mắt lại, nó nghe văng vẳng tiếng Phong bên tai:
- Bây giờ hãy phát huy mọi giác quan của cậu để cảm nhận và lắng nghe. Cậu thấy gì không?
- Lời thì thào của gió, gió hân hoan, gió reo vui, ca hát… gió sống. - Nó đang nhắm mắt và để cho những làn gió mát rượi phả vào mặt, nó nghe thấy tiếng gió hát bên tai, êm đềm và hạnh phúc.
- Ai bảo gió không có trái tim! Trái tim của gió chính là bồ công anh đấy thôi!
Nhanh như chớp, một cảm giác nóng ấm đậu trên bờ mi đẫm nước của nó, êm dịu và nhẹ nhàng như một làn gió, hong khô đi những giọt nước mắt buồn đau... Từ xa, có một người con trai lặng lẽ quay đi, đôi đồng tử màu cà phê giãn ra đầy mãn nguyện, khóe môi cậu khẽ nở một nụ cười yếu ớt. “Cô bé ngốc, nhất định phải hạnh phúc nhé!”
***
Phong đưa nó về viện, mẹ và anh đã rất lo lắng cho nó, chỉ sau một thời gian ngắn mà khuôn mặt của mẹ tiều tuỵ thấy rõ, nó cảm thấy rất xót xa và ân hận. "Mẹ, con xin lỗi!" Mẹ ôm lấy nó và khóc: "Con gái đáng thương của mẹ, con không có lỗi gì cả, đó chỉ là tai nạn. Lúc đó con biết sự thật rằng con không phải con ruột của bố mẹ, con chạy ra khỏi nhà, một chiếc ô tô lao đến, bố đã đẩy con ra… Khi con tỉnh dậy, con đã mất toàn bộ kí ức trước đó, bác sĩ bảo con bị chấn động tâm lí mạnh nên dẫn đến mất trí nhớ. Vì vậy mẹ và anh con đã quyết định sẽ chôn vùi bí mật đó, không ngờ…" - "Nếu lúc đó con không làm thế thì bố đã không chết! Đều là lỗi của con…" Mẹ nắm lấy bàn tay nó, đặt vào ngực trái của mình và nói: "Bố con không chết, ông ấy vẫn sống ở đây, trong tim của mỗi chúng ta." Rồi mẹ trầm ngâm cất giọng kể, đôi mắt bà lấp lánh một niềm yêu thương đong đầy: "Ông ấy rất thích con gái, ông luôn muốn có một đứa con để có thể yêu thương, dỗ dành và che chở như một nàng công chúa. Rồi một ngày, ông trời đã mang con đến cho chúng ta, khi nghe thấy tiếng khóc ngoài cửa, cha con vội chạy ra và reo lên như một đứa trẻ, ông ấy bế con lên và con đã nín khóc. Con được bọc trong một cái chăn nhung, nằm trong vòng tay cha êm đềm và bình yên, đôi mắt lim dim chìm vào giấc ngủ, bàn tay bé xinh vẫn nắm chặt ngón trỏ của cha. Sau mấy tháng báo tìm cha mẹ của con không thấy có ai đến nhận về, cha con đã xin được nuôi con. Từ đó con chính thức trở thành thành viên trong gia đình. Khi con biết nói, hai tiếng đầu tiên con cất lên: “Pa…pa…”, tuy vẫn còn ngọng nghịu nhưng niềm vui bé nhỏ đó đã khiến ông ấy rơi nước mắt. Lớn lên một chút, con quấn lấy cha như hình với bóng, đi đâu ông cũng đưa con đi theo, thường cõng con trên vai đi khắp nơi và nói vớ