Thanh Đá Tảng (Admin) [Off] Thứ ba,01/09/2026 - 15:18:24
iệu sách, đang đứng chờ đèn đỏ thì nó bắt gặp một dáng hình quen thuộc phía bên kia đường. Đèn đỏ bật sáng, nó vội vã bước lên làn đường dành cho người đi bộ và đuổi theo người đó, nó đi sau cậu ta, tạo một khoảng cách đủ xa để Duy Phong không nhận ra có người bám theo mình. Zen tự hỏi tại sao nó lại làm cái việc ngốc nghếch này, và lòng hiếu kì đã thay nó trả lời câu hỏi đó. Lúc này, Zen đang ngước mắt nhìn lên tấm bảng quảng cáo với vô số đèn nhấp nháy đủ màu sắc quanh hai chữ: Bar Lặng. Nếu nó không nhìn nhầm thì người vừa bước vào trong là Duy Phong, sự ngạc nhiên vẫn còn hiện lên rõ rệt trên khuôn mặt nó. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng nên vào hay không, cuối cùng nó vẫn quyết định bước chân vào. Zen đẩy cửa kính ngăn cách quán với thế giới bên ngoài. Khác xa với những gì nó thường mường tượng và bắt gặp trong phim với thứ nhạc xập xình, huyên náo thì âm thanh êm dịu phát ra từ tiếng đàn violon trên khán đài khiến cả căn phòng tràn ngập cảm giác thư thái và tĩnh lặng đến kì lạ, y hệt như tên gọi của quán: Lặng.
Và điểm đặc biệt khiến Zen phải chú ý, người đang kéo đàn chính là Duy Phong. Khuôn mặt điềm tĩnh, ánh mắt trầm tư đầy mê hoặc ẩn hiện dưới ánh đèn đa sắc của bar, bàn tay linh hoạt đưa đẩy, kéo ra những nốt nhạc trầm bổng, phiêu du theo điệu nhạc. Zen không hiểu lắm về nhạc lí, nhưng nó có thể cảm nhận được nỗi buồn trong từng âm điệu của bài hát, da diết, bi ai và có cả sự chia li, nuối tiếc. Bản nhạc này nó cảm thấy rất quen, dường như đã từng nghe ở đâu đó nhưng không thể nhớ ra. Nốt nhạc cuối cùng cất lên kết thúc cả bán nhạc, Duy Phong buông đàn xuống, cúi đầu chào khán giả như một nhạc công thực thụ, những tràng pháo tay như sấm rền nổ ra như hết lời ca ngợi tài năng của chàng nghệ sĩ trẻ. Bất chợt Zen thấy giật mình, từ nãy tới giờ nó không hề nhận ra rằng tiếng đàn của ai đó đã khiến nó phải ngẩn ngơ đứng nhìn. Nó bối rối bước lùi ra sau nhưng không ngờ lại đụng phải một người.
- Này, đi đứng kiểu gì vậy hà? Không có mắt à?
Zen hoảng hốt khi thấy ly rượu trên tay một người đàn ông béo bắn tung tóe lên bộ comple lịch sự của ông ta do dự bất cẩn của nó.
- Cháu... cháu xin lỗi, cháu không cố ý, mong chú bỏ qua cho... – Nó cuống quýt nhận lỗi, mặt tái xanh như tàu lá chuối.
Ông chú béo mặt lộ rõ vẻ giận dữ, từng thớ thịt trên mặt rung rung theo từng điệu bộ của ông ta, tai nó ù đi theo tiếng quát:
- Cái gì? Xin lỗi thế là xong à? Cô có biết bộ comple này đáng bao nhiêu tiền không?
Nghe thấy sự to tiếng diễn ra trong căn phòng, tất cả ánh mắt của mọi người tại quán đều đổ dồn về phía nó và ông chú béo.
- Cháu xin lỗi, nhưng... cháu không có tiền đền cho chú! – Nó trả lời một cách yếu ớt và trong lòng không ngừng tự rủa thầm cái tính hiếu kì để rồi bây giờ gây họa thế này, mẹ và anh nó mà biết nó vào bar chắc chắn nó sẽ phải hứng chịu những cơn thịnh nộ trời giáng, vì vậy tuyệt đối không thể để cho họ biết được. Bất chợt, thái độ của ông ta quay ngoắt ba trăm sáu mươi độ, giọng nói trở nên nhẹ nhàng hơn, khiến nó phải rùng mình:
- Thôi được, coi như cô gặp may vì gặp tôi, tôi sẽ không bắt cô đền tiền bộ comple, đổi lại...
Ánh mắt ác thú đã phơi bày tâm địa của người đàn ông đó. Nó vội vã quay người định bỏ chạy thì đã bị ông ta tóm được. Bàn tay chắc nịch, to khoẻ nắm chặt lấy cánh tay yếu ớt của nó khiến nó đau đến ứa nước mắt. Trong lúc nó tưởng chừng như tuyệt vọng nhất, thì một giọng nói đầy uy lực vang lên:
- Buông tay cô ấy ra!
Tiếng nói từ phía sau khiến nó lẫn người đàn ông kia phải chú ý. Trước mặt nó, Duy Phong đứng dựa lưng vào tường, hai tay đút túi quần, khuôn mặt không một chút sắc thái biểu cảm. Người đàn ông trừng mắt, nhìn đứa con trai trước mặt vừa ra lệnh cho mình, chỉ là đứa oắt con hỉ mũi chưa sạch mà dám đối đầu với ông. Láo toét!
- Mày là đứa nào? Không phải chuyện của mày.
Vẫn giữ thái độ ban đầu, Duy Phong lạnh lùng cất tiếng:
- Bỏ bàn tay bẩn thỉu của ông ra khỏi người cô gái đó, đừng để tôi nhắc lại lần nữa nếu không ông sẽ không yên đâu!
Một nụ cười mỉa mai lộ rõ trên khuôn mặt to béo của người đàn ông, lão ta đưa tay xoa xoa cái cằm bóng láng của mình và trả lời với giọng khinh khỉnh:
- Nhóc con định học đòi làm anh hùng cứu mĩ nhân à? Đúng là không biết tự lượng sức mình. Thôi, ta không có nhiều thì giờ để đôi co với chú mày, tránh ra!
"Bốp!" Người đàn ông vừa kết thúc câu nói, một cú đấm trời giáng đã giáng thẳng xuống mặt hắn ta khiến hắn lăn quay ra đất kèm theo đó là những tiếng kêu thảm thiết của những vị khách xung quanh. Định thần lại sau cơn choáng váng, hắn đưa tay lên sờ mũi và hốt hoảng nhìn những vệt máu trên tay mình, cái giọng vịt đực của hắn vang lên, khản đặc, xen lẫn sự run rẩy:
- Máu! Máu! Mày dám đánh ông chảy máu. Gọi quản lí đến đây, quản lí đâu!
Những gì vừa diễn ra trước mắt khiến Zen phải bật cười, nó thích thú đứng xem màn kịch hay sắp diễn ra mặc dù trong lòng có chút ái ngại cho Duy Phong. Nghe thấy có sự huyên náo diễn ra ở một góc quán, người quản lí tất tả chạy ra, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng, mồ hôi túa ra:
- Thưa ngài, có chuyện gì vậy?
Nhìn thấy người khách của quán đang nằm sóng soài dưới đất, máu chảy ra hai bên cánh mũi, người quản lí thất thần, vội vã chạy đến đỡ người đàn ông béo dậy và phủi bụi trên người ông ta. Khuôn mặt gã đàn ông từ màu đỏ chuyển dần sang tím tái, ông ta chỉ thẳng vào mặt Duy Phong và hét lớn:
- Mau đuổi cổ thằng nhóc đó ra khỏi quán cho ta!
Người quản lí nhìn theo hướng tay chỉ của vị khách, sắc mặt trở nên tối sầm lại, đôi mắt ông hết liếc nhìn vị khách lại quay sang nhìn Duy Phong một cách e dè, dường như ông đang rơi vào một tình thế hết sức khó xử:
- Thưa ngài, vị này… không thể đuổi được.
Câu trả lời không như mong muốn càng làm người khách béo phẫn nộ, ông ta nghiến răng, mắt trợn ngược như muốn rớt ra ngoài:
- Chỗ này làm ăn kiểu gì thế hả? Có mỗi thằng oắt con mà cũng không đuổi được, đúng là vô dụng.
- Thưa, đây là…
Sau một hồi đứng ngoài cuộc, Duy Phong bỗng xen vào:
- Thôi, kết thúc ở đây! Quản lí Nam, nhờ anh thay tôi thanh toán toàn bộ thiệt hại cho ông ta. – Phong hướng ánh nhìn đầy khinh miệt về phía người đàn ông rồi quay sang người quản lí: - Và sau này, cấm loại người này đặt chân đến quán chúng ta, anh hiểu không?
- Vâng thưa cậu chủ!
Người quản lí kính cẩn nghiêng mình trước Duy Phong khi cậu bước qua trước mặt và kéo theo nó ra ngoài, để lại bao ánh nhìn kinh ngạc xen lẫn tò mò của những người khách xung quanh. Trong khi đó, vị khách hống hách kia vẫn đang há hốc mồm vì những gì vừa nghe được, ông đã từng nghe đến uy danh của người đứng đầu quán bar này, và điều đó khiến khuôn mặt ông thất sắc.
***
- Này, đi chậm thôi, cậu kéo tay tôi đau…
Đang đi thật nhanh, bỗng dưng Phong dừng lại đột ngột khiến nó không kịp chuẩn bị, đâm sầm vào tấm lưng to lớn của cậu ta, mũi đau đến ứa nước mắt. Bàn tay Phong dần nới lỏng và buông khỏi tay nó, cậu quay lại trừng mắt quát:
- Cậu có bị điên không mà vào những nơi đó hả? Nếu như lúc đó tôi không có ở đó thì sao? Cậu biết hậu quả sẽ như thế nào không?
- Tôi… tôi xin lỗi! Số tiền đó nhất định tôi sẽ trả cho cậu, nhưng đừng hét lớn như thế nữa được không?
Dường như nhận thấy thái độ hơi quá của mình, khuôn mặt đầy vẻ căng thẳng của Duy Phong dần dãn ra, cậu dịu giọng:
- Vấn đề không phải là tiền bạc… Thôi, không nói nữa. Thật hết cách với cậu. Về thôi!
Zen nhìn đồng hồ, đã mười giờ hơn rồi, chết thật, về muộn thế này mẹ cấm cửa cho xem. Sương đêm buông xuống phủ kín lên vai và tóc khiến nó cảm thấy lành lạnh, đột nhiên, một hơi ấm từ đằng sau phủ lên người nó, khiến nó thoáng bối rối.
- Khoác chiếc áo này vào đi, cậu mà cảm lạnh thì tôi không chịu trách nhiệm đâu.
Zen ngước mắt nhìn Phong, nó nhìn thấy hình ảnh của chính mình phản chiếu qua đôi mắt trong suốt của người đối diện, thêm một lần nữa nó hiểu thêm về con người này, cậu ta ngoài cái tính ngang tàng, bướng bỉnh, khó ưa, thì ẩn sâu bên trong là một trái tim ấm áp. Bất giác đôi môi nó khẽ nở ra một nụ cười.
- Cảm ơn!
Dưới ánh đèn của những trụ điện gần đó, bóng hai đứa phản chiếu nghiêng nghiêng in trên mặt đường tạo thành những vệt đen dài. Zen đùa nghịch với những cái bóng, nó đưa chân giẫm lên chúng như hồi bé vẫn thường chơi, hành động đó khiến người đi bên cạnh nó phải bật cười, nó nhăn mặt tỏ vẻ không quan tâm rồi lại tiếp tục với trò chơi của mình. Nhưng rồi có một điều gì đó đã khiến Zen phải dừng lại, nó chăm chú nhìn những cái bóng to lớn, xiêu vẹo phía trước và di chuyển ánh nhìn lên trên. Trước mặt nó, một lũ người với đủ kiểu hình hài kì dị đang đứng dựa lưng vào những chiếc xe gắn máy phân khối lớn. Ước chừng có khoảng hai mươi tên, tên nào cũng to xác và mặt mũi bặm trợn, sau lưng chúng còn có cả vũ khí… Zen quan sát xung quanh, đây là đoạn đường vắng vẻ rất ít người qua lại, hơn nữa cũng đã khuya sẽ càng vắng hơn, tình thế mà bọn nó đang đối mặt hiện giờ là hai chọi hai mươi, quả thật không cân sức.
Nó quay sang Duy Phong, cậu ta vẫn thản nhiên bước đi như không có chuyện gì, đột nhiên cất tiếng:
- Lại gặp nhau rồi!
Trong khi nó còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì từ trong đám đông đó, hai người đàn ông bước ra. Một tên có dáng vẻ lèo khèo, tay chân dài thòng, gò má nhô cao, mắt sâu hoắm như bộ xương di động, đặc điểm dễ nhận dạng nhất ở hắn là mái tóc đỏ choạch, nhìn dáng vẻ đó nó có thể đoán được là một kẻ nghiện hút; người thứ hai là một gã có thân hình to lớn, lực lưỡng như hộ pháp, một cái khăn có hoa văn được buộc trùm lên đầu cố tình che đi mái đầu cạo trọc của gã, đôi mắt long lên sòng sọc như muốn ăn tươi nuốt sống bọn nó, cánh mũi xỏ vài chiếc khuyên lùng lẳng trông như một con bò tót hiếu chiến, đặc biệt là vết sẹo lớn ở má phải càng tăng thêm vẻ hung tợn. Vết sẹo? Đặc điểm này làm nó liên tưởng tới một người… Không lẽ là hắn? Nó nhìn Duy Phong với ánh mắt dò hỏi, sau khi nhận được cái gật đầu từ đối phương, nó chết sững. Thì ra hai kẻ này chính là hai tên côn đồ mà bọn nó đã gặp trong ngõ hẻm lúc cứu cún con.
- Vẫn còn nhớ bọn này chứ hả? Hôm nay chúng tao tìm đến gặp bọn mày không những để thanh toán nợ cũ mà còn để kết thúc nợ mới… - Tên có vết sẹo dài trên mặt lên tiếng.
- Nợ mới? – Khuôn mặt Phong thoáng ngạc nhiên, nó cũng ngạc nhiên không kém.
- Nợ cũ thì vẫn phải trả, còn nợ mới có người nhờ bọn tao đòi hộ.
- Người đó là ai? – Phong khôn khéo tìm cách moi móc thông tin từ bọn chúng, nhưng không may đã bi nhìn ra.
- Định đưa tao vào tròng à? Không dễ thế đâu! Chuẩn bị chờ chết đi! Anh em, xông lên!
Trong phút chốc nó và Phong đã bị bao vây bởi đám người kia, hai đứa nó chống trả quyết liệt, hợp sức tác chiến. Zen dùng cạnh cổ tay đỡ lấy những đòn tấn công bằng gậy của đối phương, chân liên tục tung ra những cú đá hiểm hóc vào mặt của chúng, tay còn lại nhanh chóng móc điện thoại ra gọi ứng cứu. Điện thoại đổ hai hồi chuông thì có người nhấc máy, giọng Huyên trầm ấm bên kia đường dây vọng lại: “Zen à? Gọi giờ này có việc gì sao?” Trong lúc khẩn cấp, nó vội nói ngắn gọn: "Có chuyện rồi! Mày đem theo người đến đường X, nhanh lên nhé!" Cất điện thoại vào túi, nó tập trung tinh thần chiến đấu, hy vọng có thể cầm cự được mười phút. Đối phương không phải là những kẻ tầm thường, chúng ra đòn rất hiểm và không hề nương tay ngay cả với con gái.
Zen liếc nhìn sang phía Duy Phong, vẫn kiên trì cầm cự nhưng nhìn cậu ta đã bắt đầu thấm mệt, trong lúc sơ ý, một tên từ phía sau cầm dao xông về phía cậu ta. Nó chỉ kịp hét lên: "Cẩn thận!" Không kịp nữa rồi, con dao đã kề sát sau lưng Phong, nó chỉ có thể nhìn mũi dao tiến đến gần cậu ta trong bất lực. "Keng!" Âm thanh kim loại lạnh lùng va chạm với nền đất. Con dao từ tay tên sát thủ rớt xuống, còn hắn bị văng ra xa. Người vừa ra tay cứu Duy Phong là Huyên. Sau cậu ấy, Thiên, Vân, Vũ cũng xuất hiện, cùng với đám người của Ghost và Light đã xuất hiện kịp lúc để cứu nguy cho bọn nó. Kết cục của lũ du côn kia chắc ai cũng biết, chúng bị một trận bầm dập và giao cho công an xử lí. Không ai có thể ngờ rằng tất cả chỉ mới là khởi dầu của một âm mưu đã được sắp đặt sẵn.
7. Trở về miền quá khứ
Trước mặt con bé, người đàn ông nằm đó bất động, máu từ sau gáy chảy ra đọng lại thành vũng. Tay nó dính đầy máu, không biết của nó hay của người đàn ông kia, chỉ kịp nhìn thấy trong mắt con bé ánh lên nỗi sợ hãi và kinh hoàng đến tột độ. Tiếng thét thất thanh xen lẫn đớn đau phát ra như xé toạc bầu trời: “Khônggg!"
Choàng tỉnh sau cơn mê, Zen vẫn chưa hết bàng hoàng về những gì vừa diễn ra, tim nó đánh trống liên hồi trong lồng ngực, mồ hôi vã ra như tắm, hơi thở gấp gáp đang dần lấy lại nhịp. Nó thở phào nhẹ nhõm vì nó vẫn đang ngồi đây, trên giường, trong ngôi nhà thân yêu của mình. Zen đứng dậy, lần mò trong bóng tối tìm công tắc đèn. Chỉ một lúc sau, phòng nó đã sáng trưng như tất cả các vì sao trên kia đang quy tập về nơi này. Nó đẩy nhẹ cánh cửa sổ ra, gió từ ngoài lùa vào xua đi không khí ngột ngạt, oi bức của căn phòng. Từ trên phòng nó nhìn xuống, có thể nhìn bao quát toàn bộ thành phố. Đã hơn 1 giờ sáng mà các nhà hàng, quán bar... vẫn còn làm việc, có vẻ như bây giờ mới là thời điểm để những ánh đèn neon đủ màu kia phát huy hết công suất, khả năng của mình. Dưới đường không một bóng người, thi thoảng có vài con chó cất lên những bài ca gọi bầy muôn thuở, một chú mèo trắng nhảy phóc lên mái nhà cất tiếng gọi bạn tình. Trên cửa sổ phòng Zen, chiếc chuông gió khẽ đung đưa, phát ra tiếng leng keng nho nhỏ, phá tan không gian tĩnh lặng của màn đêm. Ngoài ban công, một bức tranh được vẽ dang dở, đang đến phần hoàn thiện, nằm im lìm trên giá vẽ. Bức tranh cánh đồng bồ công anh tuyệt đẹp, với các gam màu được phối hợp ăn ý; giữa cánh đồng hoa là hình ảnh một cậu bé và một cô bé đang chơi đùa, nụ cười hồn nhiên ngây thơ như làm bừng sáng cả căn phòng. Bước đến bên bàn rót một cốc nước, nó mang ra ngoài ban công vừa uống vừa ngắm cảnh thành phố lúc về khuya. Những cơn gió nhẹ khẽ lùa vào mái tóc và đùa giỡn với những lọn tóc trước trán Zen. Nhấp vài ngụm nước lấy lại tinh thần, nó bỗng nghĩ về giấc mơ vừa rồi. Thật lạ lùng, đã bao nhiêu năm trôi qua vậy mà giấc mơ kì lạ ấy cứ ám ảnh Zen trong mỗi giấc ngủ. Nó luôn tự hỏi không hiểu người đàn ông trong mơ là ai? Và đã có chuyện gì xảy ra với ông ta và đứa bé? Bao nhiêu câu hỏi cứ đặt ra trong đầu mà mãi chưa có lời giải đáp. Mỗi lần mơ thấy giấc mơ đó, nó lại có cảm giác bất an trong lòng.
Hóng gió đã đủ, nó biết đã đến lúc phải quay vào trong và trở lại với chiếc giường của mình, nếu không thế nào ngày mai ông anh quý hoá cũng hành hạ nó đủ điều.
Phía sau Zen, ánh đèn le lói cuối cùng cũng đã tắt, thành phố lại rơi vào sự tĩnh lặng như bị bao phủ bởi màn đêm cô quạnh…
***
- Đi đâu bây giờ nhỉ? Tớ đưa cậu đi ăn kem nhé!
- Không, tớ không thích ăn kem. - Người con trai tỏ ra khá bối rối trước câu trả lời của cô gái đang ngồi sau xe của cậu. Cô ấy không còn thích ăn kem nữa ư? Ngày xưa cứ tíu tít đòi mình dẫn đi ăn kem. Thì ra khẩu vị của con người có thể thay đổi theo thời gian.
- Vậy cậu muốn đi đâu nào?
- Đi uống trà sữa nhé!
- Ok. Bám chắc nhé!
... Bước vào quán coffee Hồi ức thì cũng là lúc trời đổ một cơn mưa rào, Phong và Khanh ngồi xuống một chiếc bàn gần cửa kính, từ đây có thể quan sát cảnh vật bên ngoài. Cơn mưa rào bất ngờ khiến cho mọi người đang đi trên đường vội vã tìm cho mình một chỗ trú ẩn, mọi công việc đang thi công dở phải dừng lại để chờ cho tạnh mưa. Trong lúc chờ đợi người phục vụ chuẩn bị đồ uống, Phong nhìn Khanh một cách chăm chú trong khi cô bé đang hướng mắt ra ngoài cửa kính ngắm nhìn mọi người qua đường.
Là cô bé No ngày xưa đây ư? Kể từ ngày hay tin No mất, chưa bao giờ cậu nghĩ có một ngày lại được ngồi bên và quan sát cô gần thế này. Vẻ hồn nhiên tươi trẻ, tinh nghịch của No ngày xưa vẫn còn đây, trong No của hiện tại và giờ đã trở thành thiếu nữ. Phong ngỡ ngàng, thời gian trôi qua nhanh quá mà Phong không hề nhận ra, cậu và No đã mười tám tuổi, không còn là những đứa trẻ chỉ biết vòi vĩnh, khóc nhè và hay trêu chọc nhau như trước nữa. Nhưng... liệu có quá nhanh để đón nhận một sự thay đổi?
Chị nhân viên trẻ mang một khay nước đến và đặt lên bàn bọn nó một trà sữa và một trà chanh. Phong vẫn vậy, vẫn thích hương vị thơm đượm, chua chua ngọt ngọt của trà chanh. Đôi mắt Phong dừng lại ở một tập lịch đứng ở trên bàn, trên đó cũng in rất nhiều hình hoa bồ công anh, bất chợt cậu nghĩ tới một người. “Đó là một loài hoa thủy chung và mạnh mẽ. Hoa trao gửi tình yêu của mình cho gió nhưng khi không thể ở bên gió hoa vẫn không hề úa tàn, nó tạo ra những thế hệ khác để tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm tình yêu còn dang dở”. Bất giác cậu chợt mỉm cười.
- Phong!
- Hả!
- Nãy giờ tớ gọi cậu không nghe thấy sao?
- À, tớ xin lỗi, tớ đang nghĩ tới một số chuyện khác.
- Cậu thích hoa bồ công anh à?
- Không, nhưng chẳng phải trước đây cậu rất thích loài hoa này sao?
- Vậy à, ừ, có lẽ tớ quên rồi.
“Quên”, cậu ấy nói nghe sao nhẹ bẫng vậy. Những sở thích trước đây đã quên hết rồi sao? Phong ơi, mày ngốc quá, quá khứ đã qua rồi cứ để nó qua đi, điều quan trọng là hiện tại, giờ đây mày đã có No ở bên rồi mày còn muốn gì nữa!”
- Thời gian qua cậu sống tốt chứ?
Khanh khuấy khuấy ly trà sữa với những viên chân trâu tròn tròn long lanh trong đáy cốc và mỉm cười khẽ đáp:
- Tớ vẫn ổn, tớ... đã nhớ cậu rất nhiều. Khi gặp lại cậu, tớ đã hy vọng cậu nhận ra nhưng cậu cứ thờ ơ...
- Tớ hiểu, tớ xin lỗi, Khanh. Trước đây là tớ không tốt, tớ ra đi mà không nói một lời từ biệt, chắc cậu giận tớ lắm! Chỉ cho đến khi tớ biết sẽ mất cậu vĩnh viễn tớ mới nhận ra rằng cậu quan trọng đối với tớ đến nhường nào. Và khi gặp lại cậu, tớ biết rằng đây là cơ hội cuối cùng của tớ, ông trời đã ban nó cho tớ để tớ biết trân trọng cậu nhiều hơn, và không để tuột mất cậu lần nữa. – Gương mặt Phong trầm tư, thể hiện sự nghiêm túc, đôi mắt trong suốt của cậu ánh lên những tia nhìn ấm áp và sự thành thật.
Khanh nhìn sâu vào đôi mắt đó, cô tin những gì Phong nói, chúng như một thứ thuốc thần kì trút bỏ mọi gánh nặng ưu tư trong Khanh, cô mừng rỡ quệt vội một thứ gì đó nơi khóe mắt:
- Cậu nói thật chứ?
- Chưa bao giờ tớ nói dối cậu cả, đúng không?
- Ừm, đúng vậy!
"Cạch!" Cuộc đối thoại giữa hai người bỗng bị gián đoạn vì có người bước vào quán.